[Dịch] Võ Thánh Này Quá Cẩn Thận

/

Chương 46: Đường gia đại tiểu thư

Chương 46: Đường gia đại tiểu thư

[Dịch] Võ Thánh Này Quá Cẩn Thận

Cửu Đăng Hòa Thiện

11.874 chữ

08-06-2026

Đại Vụ sơn!

Bóng dáng Lâm Nghiễn thoăn thoắt xuyên qua sơn lâm, lần này hắn đã vào núi hơn một canh giờ.

Từ khi đột phá nhị thứ mài da, nhịp hô hấp thổ nạp của hắn đã trở nên miên man dằng dặc hơn trước, thời gian duy trì dược hiệu của giải độc hoàn cũng kéo dài hơn.

Thế nhưng, thu hoạch trong chuyến vào núi lần này lại khiến Lâm Nghiễn không mấy hài lòng. Cho tới giờ, hắn mới chỉ tìm được vài gốc dược thảo, hơn nữa niên phần cũng chẳng cao cho cam.

《Địa Mạch Chân Giải》 có chép: "Mùa đông địa khí quy tàng, như rắn vào hang, nấp mình vực sâu, không đào sâu không thể thấy, không tĩnh tâm chờ đợi không thể xét. Đại địa đóng kín, khí quy về gốc, cho nên mặt đất không rực rỡ, cỏ cây thu mình nhạt sắc. Đó không phải địa khí suy kiệt, mà thực chất là đang súc thế chờ mùa xuân bùng phát."

Dịch ra tiếng người, nghĩa là vào mùa đông địa khí sẽ ẩn giấu đi, rất khó tìm kiếm, cũng khó mà dựa vào thế sinh trưởng của cỏ cây để phán đoán.

"Bỏ đi, đành đợi sang năm lại đến vậy."

Cũng sắp đến ải cuối năm, hắn chuẩn bị quay về thành.

Ngay lúc Lâm Nghiễn định rời đi, tai hắn chợt vểnh lên, thân hình lập tức khom xuống sát đất, ánh mắt phóng về phía bên trái.

Giữa sơn lâm bên trái có tiếng động rất nhỏ truyền đến. Nếu không nhờ đột phá nhị thứ mài da khiến ngũ cảm nhạy bén hơn, thật đúng là chưa chắc hắn đã phát hiện ra.

Vài nhịp thở sau, tiếng động càng lúc càng lớn, bốn bóng người xuất hiện cách đó vài trượng. Chỉ là do sương mù trên núi che khuất, Lâm Nghiễn không thể nhìn rõ dung mạo đối phương. Đổi lại, bốn người kia cũng chẳng thể phát giác ra Lâm Nghiễn đang ẩn nấp ngay gần đó.

"Địa hình nơi này không tệ, bố trí ở đây đi."

Bốn người dừng bước, một giọng nói vang lên. Ngay sau đó, Lâm Nghiễn thấy bọn họ ngồi xổm xuống. Chưa kịp nhìn rõ đám người này đang làm gì, một mùi máu tanh nồng nặc đã xộc thẳng vào mũi hắn.

Là máu!

Ánh mắt Lâm Nghiễn ngưng trọng, hắn đã biết bốn kẻ này vừa làm gì.

Bọn chúng vừa vẩy một loại máu nào đó ra xung quanh.

Hẳn không phải máu người, bởi mùi tanh hôi này quá mức nặc mũi.

Giữa mùa đông giá rét lại chạy vào núi vẩy máu, lẽ nào muốn dụ bắt dã thú?

"Xong rồi, mồi nhử đã rải, rời khỏi đây trước đi, một canh giờ sau hẵng quay lại. Con súc sinh kia mũi thính lắm, cách một quãng xa cũng ngửi được hơi người, một khi để nó đánh hơi thấy thì tuyệt đối sẽ không ló mặt ra đâu."

Những kẻ có thể đi sâu đến tận đây, kém nhất cũng phải là võ giả nhất thứ mài da nhiều năm, thậm chí có thể là võ giả nhị thứ mài da.

Lâm Nghiễn không muốn rước lấy thị phi, không hiện thân là vì sợ dẫn đến hiểu lầm không đáng có. Hắn vốn định đợi bốn người này rời đi rồi sẽ rút lui, thế nhưng khi nghe thấy giọng nói kia, trong mắt hắn chợt lóe lên hàn quang.

Chủ nhân của giọng nói này hắn vô cùng quen thuộc. Đó chính là Lý quản gia của Vương phủ, kẻ đã tìm đến tận cửa dò xét sau khi hắn diệt gọn Thanh Thủy bang dạo trước.

Đã oan gia ngõ hẹp gặp nhau ở đây, vậy thì hắn không định đi nữa.

Mấy chục nhịp thở sau, bóng dáng bốn người kia hoàn toàn biến mất trong làn chướng khí. Lâm Nghiễn vẫn bất động thanh sắc, tiếp tục thu mình trong bụi rậm. Hắn kiên nhẫn đợi ròng rã một khắc đồng hồ, xác nhận đám người Lý Quy Nhất không phải giả vờ rời đi rồi nấp trong bóng tối rình mò, mà là thực sự đã đi xa, lúc này mới chậm rãi đứng dậy.

Hắn không lập tức tiến lên mà lùi lại phía sau vài chục trượng, sau đó đi một vòng lớn, từ hướng khác vòng trở lại.

Lâm Nghiễn đứng tại vị trí nhóm người Lý Quy Nhất vừa dừng chân. Đám lá khô trên mặt đất đều bị nhuộm đẫm vết máu, xen lẫn một nhúm thịt vụn nhỏ, bốc lên mùi tanh hôi cực kỳ buồn nôn.Xem ra đống thịt vụn này chính là mồi nhử.

Hắn không có ý định nấp trong bóng tối để làm cái trò bọ ngựa bắt ve, chim sẻ chực sẵn phía sau.

Vị Lý quản gia kia vốn là kẻ kiệt xuất trong số các nhị thứ mài da võ giả, thực lực ba người còn lại tuy chưa rõ nhưng hẳn cũng là mài da võ giả, làm vậy rủi ro quá lớn.

Có điều, nếu đã đụng phải, hắn tuyệt đối không để mưu đồ của đám người Lý quản gia dễ dàng thành sự.

Lâm Nghiễn cởi đai lưng, chẳng hề chần chừ, trước tiên nhắm thẳng vào đống thịt vụn, sau đó lại tiểu một vòng quanh khu vực này.

Nhiều loài dã thú thường dùng phân và nước tiểu để đánh dấu địa bàn. Nếu con súc sinh kia mũi thính như vậy, hẳn sẽ ngửi thấy mùi hắn để lại mà không dám bén mảng tới đây nữa.

Làm xong xuôi, Lâm Nghiễn mới men theo hướng khác xuống núi. Hắn không quay về chỗ ở trên trấn mà đi thẳng về phía huyện thành.

......

Một canh giờ sau, bốn người Lý Quy Nhất lại xuất hiện trong sơn lâm. Nhìn đống thịt vụn vẫn còn nguyên vẹn trên mặt đất, sắc mặt Lý Quy Nhất vô cùng khó coi.

Thịt vụn vẫn còn đó, nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng con súc sinh kia đâu.

"Lý quản gia, liệu có khi nào lời đồn sai lệch, Đại Vụ sơn này căn bản không hề có Tử Nhung thú?"

"Câm miệng!"

Lý Quy Nhất sa sầm mặt, âm lãnh nhìn chằm chằm gã nam tử vừa lên tiếng: "Quy củ trước khi tới đây, ngươi quên sạch rồi sao?"

"Lý quản gia bớt giận."

Bị Lý Quy Nhất trừng mắt, toàn thân gã nam tử run lên, vội vàng tạ lỗi. Chỉ là trong lòng gã lại có chút không phục, cho rằng Lý quản gia đã quá mức cẩn thận. Còn lo lắng trong núi có người, không cho phép nhắc đến ba chữ Tử Nhung thú. Nơi rừng sâu núi thẳm, chướng khí tràn ngập thế này, làm sao có kẻ nào ẩn nấp cho được.

Lý Quy Nhất dời mắt khỏi người gã. Khoảnh khắc tiếp theo, thân hình lão chớp động, bắt đầu lùng sục xung quanh. Sau khi xác nhận bốn bề không có kẻ mai phục, lão mới chịu dừng lại.

"Chẳng lẽ vừa rồi là lão phu đa nghi sao?"

Lý Quy Nhất cũng thở phào nhẹ nhõm. Lão vốn tính đa nghi, Tử Nhung thú không xuất hiện khiến lão không thể không nghi ngờ có kẻ rình rập quanh đây.

Chuyện này không thể không cẩn trọng. Tử Nhung thú là bảo dược, có khả năng rất lớn giúp một vị nhị thứ mài da võ giả xung quan thành công, bước vào tam thứ mài da cảnh giới.

Một khi tin tức rò rỉ, mọi thế lực trong khắp huyện thành đều sẽ nghe phong thanh mà rục rịch hành động.

Tin tức về Tử Nhung thú tuyệt đối không thể giả. Dưới sự tra khảo của lão, tên thợ săn kia căn bản không dám nửa lời dối trá. Khả năng duy nhất là Tử Nhung thú không ở quanh khu vực này, nên mới không ngửi thấy mùi Hương Vân xạ nhục mà lão đã cất công chuẩn bị.

Nhìn Hương Vân xạ nhục trên mặt đất, trong mắt Lý Quy Nhất xẹt qua vẻ xót xa. Một cân Hương Vân xạ nhục đã có giá cả trăm lượng bạc, cộng thêm việc lão còn dùng bí dược trộn lẫn luyện chế, chỉ riêng phần mồi nhử này đã ngốn mất hai trăm lượng.

Nếu bắt được Tử Nhung thú thì đương nhiên là đáng giá, nhưng giờ đây Tử Nhung thú bặt vô âm tín, cõi lòng lão cũng như đang rỉ máu.

Trong thời gian ngắn căn bản không thể gom đủ phần mồi nhử thứ hai, đành phải đợi đến đợt lập xuân năm sau vậy.

......

......

Ngày thứ ba sau khi trở về huyện thành, Lâm Nghiễn đến Đường phủ dự tiệc.

Tại yến sảnh của Đường phủ, nơi chuyên dùng để chiêu đãi những quải chức võ giả như bọn họ, đã bày sẵn bốn bàn tiệc. Lúc này, không ít tân khách đã an tọa.

Lâm Nghiễn nhanh chóng đảo mắt qua yến sảnh một lượt nhưng không phát hiện ra người quen nào. Kỷ đội trưởng không có mặt, còn những người khác hắn đều chẳng quen biết.

Trong lúc Lâm Nghiễn âm thầm quan sát những nhị thứ mài da võ giả có mặt tại đây, bọn họ cũng đang đánh giá lại hắn.Bởi vì xuất thân, cộng thêm thời gian luyện võ chưa tới một năm, Lâm Nghiễn trong võ đạo giới ở Quảng Bình huyện thành vẫn chỉ là một kẻ vô danh.

Đường gia vô cùng hào phóng, rượu là rượu ngon, thức ăn là món thượng hạng, trong đó không thiếu thịt hươu và thịt rắn giúp gia tăng khí huyết cho võ giả, chỉ là khẩu phần không nhiều lắm.

Lần này Lâm Nghiễn cũng không ăn uống quá đà, chỉ nếm thử chút ít rồi thôi.

Da mặt có dày đến đâu thì cũng phải tùy hoàn cảnh.

Nơi đông người thế này, bản thân hắn thân là đệ tử Dương gia võ quán, vẫn cần phải giữ thể diện cho võ quán.

Giữa chừng yến tiệc, Đường gia gia chủ Đường Thiệu Kỳ cũng lộ diện, cùng mọi người uống ba chén rượu rồi mới rời đi. Những nhị thứ mài da võ giả có mặt tại đây cũng không ăn uống thả cửa, Lâm Nghiễn chỉ cùng mấy vị nhị thứ mài da võ giả chung bàn trao đổi danh tính, nán lại một lúc thấy đã đến giờ liền cáo từ ra về.

Đối với vị Đường gia gia chủ này, Lâm Nghiễn chỉ có một ấn tượng duy nhất: nho nhã.

Nói theo ngôn ngữ kiếp trước của hắn, chính là "sát thủ quý bà".

......

......

Sau khi đám nhị thứ mài da võ giả như Lâm Nghiễn rời đi, lúc này tại chính đường Đường gia cũng đang diễn ra một cuộc trò chuyện.

Đường Thiệu Kỳ nhìn một trai một gái của mình, trên mặt lộ ra vẻ bất đắc dĩ: "Đường nhi, nếu làm như vậy, e là trong thành sẽ có không ít lời ra tiếng vào về Đường gia ta."

"Cha, ai dám khua môi múa mép chứ? Chẳng qua cha chỉ vì sĩ diện của bản thân mà thôi."

Đường Dương bực dọc lên tiếng. Đường gia được xưng tụng là đệ nhất đại gia tộc ở Quảng Bình huyện, ngoài việc thực lực Đường gia quả thực lớn mạnh ra, còn có một nguyên nhân khác chính là vì phụ thân hắn.

Phụ thân trả đãi ngộ cho quải chức võ giả cao nhất toàn huyện, trong mắt người ngoài, Đường gia tự nhiên chính là thế lực mạnh nhất.

"Cái gì mà vì sĩ diện của ta, đó gọi là kết thiện duyên. Con xem trong thành có ai là không khen Đường gia chúng ta tốt?" Đường Thiệu Kỳ rất không hài lòng: "Hơn nữa, đây cũng là quy củ do tổ phụ các con định ra năm đó."

"Cha, tổ phụ năm đó là hy vọng kết thiện duyên với một số võ giả có tiềm lực, chứ không phải là rải lưới khắp nơi như cha."

Đường Đường chậm rãi lên tiếng, cũng chẳng nể mặt cha mình chút nào: "Cứ theo đà này, quải chức võ giả ở Đường gia sẽ chỉ ngày một nhiều lên. Đến khi không gánh nổi chi tiêu mà sa thải bọn họ, những người này ngược lại sẽ càng thêm oán hận Đường gia chúng ta."

Một thăng gạo là ân, một đấu gạo là oán!

Những quải chức võ giả này đã quen với việc nhận lệ tiền của Đường gia, lâu dần sẽ coi đó là điều hiển nhiên.

"Đường nhi, không đến mức đó chứ?"

Giọng của Đường Thiệu Kỳ nhỏ dần, hiển nhiên ông cũng biết khả năng này rất dễ xảy ra.

"Cha, nữ nhi cảm thấy trong huyện thành sắp có biến cố xảy ra. Tứ Hải bang kia lai lịch bí ẩn, không chỉ chiếm cứ Thành Tây mà còn muốn thâu tóm cả Thành Bắc, vậy mà tuần kiểm ty lại khoanh tay đứng nhìn, chuyện này có điểm kỳ lạ. Thời gian này gia tộc chúng ta càng phải cẩn thận dè chừng."

Nghe con gái nhắc tới Tứ Hải bang, Đường Thiệu Kỳ cũng khẽ nhíu mày. Đường gia cũng mở tiệm thuốc ở Thành Tây và Thành Bắc, chỉ là tiệm thuốc bên đó rất ít khi bán dược liệu võ giả cần, chủ yếu là bốc thuốc cho bình dân bách tính, lợi nhuận không cao, thế nhưng dạo gần đây mấy tiệm thuốc này cũng bị Tứ Hải bang làm ảnh hưởng.

"Được rồi, vậy cứ theo lời Đường nhi mà làm."

Đường Thiệu Kỳ thỏa hiệp, ông tuy trọng sĩ diện, nhưng lại càng quan tâm đến tương lai của cả gia tộc hơn.

"Theo ý kiến của nữ nhi, sau này đối với quải chức võ giả của gia tộc chúng ta, nhất thứ mài da võ giả làm quải chức không được quá ba năm, nhị thứ mài da võ giả làm quải chức không được quá bảy năm. Nếu muốn tiếp tục giữ chức, bắt buộc phải đột phá đến cảnh giới tiếp theo."Nghe nữ nhi nói vậy, khóe mắt Đường Thiệu Kỳ giật giật mấy cái. Nếu làm theo tiêu chuẩn này của nàng, e rằng hơn phân nửa quải chức võ giả sẽ bị sa thải.

Đường Đường cũng nhận ra sự thay đổi trên nét mặt cha. Những năm qua, cha nàng vì ưa sĩ diện, nên phàm là quải chức võ giả, trừ phi phạm lỗi, bằng không đều có thể giữ vị trí này mãi mãi.

Nếu võ giả đó có tiềm lực thì không nói làm gì, nhưng rất nhiều kẻ đã sớm đánh mất ý chí tiến thủ võ đạo. Đường gia dù gia đại nghiệp đại đến đâu, cũng chẳng thể gánh vác nổi khoản chi tiêu lệ tiền ngày một tăng cao.

"Đường nhi, làm như vậy, liệu có dẫn đến tình trạng thiếu hụt võ giả không?"

"Sau khi sa thải những võ giả không đạt yêu cầu, con sẽ chiêu mộ một đợt võ giả mới, nhưng bắt buộc phải là những người trẻ tuổi có tiềm lực."

Đường Thiệu Kỳ im lặng, nữ nhi của ông quả nhiên đã sớm tính toán kỹ lưỡng mọi chuyện.

"Được rồi, chuyện này con cứ tự mình định đoạt đi."

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!